Hành trình không bỏ cuộc của Huỳnh Tú Uyên trong “Viết cho những ngày không dám khóc”

Thứ hai, 09/03/2026 - 22:07

Sau hành trình lan tỏa tại TP. Hồ Chí Minh và Đà Nẵng, tác giả Huỳnh Tú Uyên chính thức mang cuốn sách đầu tay “Viết cho những ngày không dám khóc” đến với độc giả Thủ đô nơi được xem là trái tim văn hóa của cả nước. Đây không chỉ là một buổi ra mắt sách, mà còn là cuộc gặp gỡ để sẻ chia về sự trưởng thành, về những ngày yếu lòng nhưng không bỏ cuộc.

Buổi giao lưu và ra mắt sách được diễn ra vào ngày 08/03/2026 tại Hà Nội. Chương trình là dịp để Huỳnh Tú Uyên trực tiếp gặp gỡ bạn đọc, chia sẻ hành trình sáng tác, những câu chuyện phía sau từng trang viết, đồng thời lắng nghe tâm tư của những người trẻ đang loay hoay giữa ước mơ và thực tế.

Không đơn thuần là một buổi giới thiệu tác phẩm, sự kiện được kỳ vọng trở thành một “không gian chữa lành” nơi những người từng giấu nước mắt, từng cảm thấy lạc lõng giữa dòng đời, có thể tìm thấy sự đồng cảm và động lực để tiếp tục bước đi.

Hành trình không bỏ cuộc của Huỳnh Tú Uyên trong “Viết cho những ngày không dám khóc”- Ảnh 1.

“Viết cho những ngày không dám khóc” không kể về một hình mẫu phụ nữ thành công theo chuẩn mực hào nhoáng. Cuốn sách mở ra hành trình rất thật của một cô gái Việt bắt đầu từ con số không nơi xứ người: Những ngày đi xe buýt giữa mùa đông Tacoma lạnh buốt, loay hoay với vốn tiếng Anh còn vụng về trong lớp ESL, làm nail để trang trải cuộc sống, nộp đơn xin việc và liên tục nhận về những cái lắc đầu từ chối.

Trong sách, Huỳnh Tú Uyên từng viết: “Tôi không có tiền, không tiếng Anh, không ai chống lưng. Nhưng tôi có một thứ không ai lấy được: ý chí.” Chính tinh thần ấy đã giúp cô đi qua những năm tháng nhiều hoài nghi và tự ti.

Cuốn sách lưu giữ những khoảnh khắc nhỏ bé nhưng mang tính bước ngoặt: lần đầu cầm trên tay 20 đô do chính mình kiếm được; chuyến lái xe một mình từ San Jose xuống Los Angeles không GPS, vừa run sợ vừa bật khóc nhưng vẫn không cho phép bản thân quay đầu; lần đầu gửi tiền về cho mẹ sau nhiều năm xa nhà, vừa tự hào vừa nghẹn ngào khi nhận ra mình đã có thể tự đứng trên đôi chân của chính mình.

Có những đêm, tác giả chỉ dám gọi về nhà để hỏi “hôm nay mẹ ăn gì”, vì sợ nếu nói thêm, giọng mình sẽ run. Có những bữa ăn mì gói trong căn bếp lạnh, cô nhớ tô canh chua quê nhà đến mức không nuốt nổi. Những chi tiết giản dị ấy khiến câu chuyện trở nên gần gũi với hàng triệu người trẻ từng xa quê, từng một mình chống chọi với cuộc sống.

Hành trình không bỏ cuộc của Huỳnh Tú Uyên trong “Viết cho những ngày không dám khóc”- Ảnh 2.

Ít ai biết rằng phía sau những trang viết giàu cảm xúc của “Viết cho những ngày không dám khóc” là cuộc sống rất khác của Huỳnh Tú Uyên nơi đất Mỹ. Hiện tại, cô đang làm việc như một y tá tại một bệnh viện ở Hoa Kỳ công việc đòi hỏi sự tập trung cao độ, cường độ làm việc lớn và thường xuyên đối diện với những câu chuyện sinh tử trong đời sống con người.

Sau những ca trực dài, thay vì để bản thân chìm trong mệt mỏi, Huỳnh Tú Uyên tìm đến âm nhạc và viết lách như một cách để cân bằng cảm xúc. Những giai điệu piano trong căn phòng nhỏ, những dòng chữ viết ra lúc nửa đêm trở thành nơi cô trút bỏ áp lực của công việc và tìm lại sự bình yên cho chính mình.

Chính trong những khoảnh khắc ấy, nhiều trang viết của “Viết cho những ngày không dám khóc” đã ra đời.

Hành trình không bỏ cuộc của Huỳnh Tú Uyên trong “Viết cho những ngày không dám khóc”- Ảnh 3.

Tác giả từng chia sẻ rằng việc viết sách không bắt đầu từ tham vọng trở thành nhà văn. Với cô, viết đơn giản là một cách để bản thân được vui vẻ hơn, là phương thức để tự trò chuyện với chính mình sau một ngày dài ở bệnh viện nơi cô chứng kiến rất nhiều nỗi đau, sự mong manh của cuộc sống và cả nghị lực phi thường của con người.

Âm nhạc cũng đóng vai trò quan trọng trong hành trình ấy. Những giai điệu piano, những bài hát tự viết hay những lúc ngồi một mình bên phím đàn giúp cô giữ được sự mềm mại của cảm xúc giữa guồng quay khắc nghiệt của đời sống. Âm nhạc không chỉ là đam mê mà còn là điểm tựa tinh thần, là nơi giúp cô nhớ về quê hương, về Buôn Ma Thuột với mùi mạ non, với hoa cà phê, với gia đình vẫn luôn dõi theo từng bước đi của mình.

Có lẽ vì vậy mà trong cuốn sách, độc giả dễ dàng nhận ra một nhịp điệu rất riêng: vừa trầm lắng, vừa tha thiết như những giai điệu piano vang lên trong một căn phòng yên tĩnh sau một ngày dài.

Hành trình không bỏ cuộc của Huỳnh Tú Uyên trong “Viết cho những ngày không dám khóc”- Ảnh 4.

“Viết cho những ngày không dám khóc” là cuốn sách đầu tay của Huỳnh Tú Uyên, được Nhà xuất bản Văn học cấp phép và Fahasa phát hành đầu năm 2026. Ngay từ khi ra mắt, tác phẩm đã nhận được sự quan tâm của đông đảo độc giả trẻ nhờ lối viết chân thành, giàu cảm xúc và bám sát những trải nghiệm đời sống thực tế.

Cuốn sách hướng đến những người đang trên hành trình tự lập, đặc biệt là phụ nữ trẻ những người từng hoang mang, từng tổn thương, từng nghi ngờ chính mình nhưng vẫn mong muốn sống một cuộc đời có ý nghĩa. Không áp đặt thông điệp, không tô hồng hiện thực, tác phẩm chọn cách ở bên độc giả bằng sự thấu cảm và trung thực.

Đào Hậu