Tôi từng nghĩ quỹ dự phòng là chuyện "xa xỉ"
Trước tuổi 30, tôi cũng giống nhiều người: đi làm đều đặn, có thu nhập ổn định, chi tiêu không quá tay nhưng cũng không thật sự có kế hoạch dài hạn. Mỗi tháng vẫn để dành một khoản, nhưng tiền nằm chung trong tài khoản và dễ dàng bị rút ra khi có việc phát sinh.
Tôi từng nghĩ: chỉ cần có thu nhập đều là đủ. Những chuyện như thất nghiệp, nghỉ việc đột ngột hay biến cố sức khỏe dường như rất xa vời.

Cho đến khi một người bạn thân mất việc ở tuổi 35 và phải vay mượn để chi tiêu cơ bản, tôi mới nhận ra một điều: không ai chắc chắn mình sẽ luôn có thu nhập ổn định.
Chính từ thời điểm đó, tôi bắt đầu nghĩ nghiêm túc về một khoản tiền chỉ dành cho những tình huống bất ngờ.
Tôi bắt đầu lập quỹ dự phòng từ năm 30 tuổi
Tôi không có thu nhập quá cao, nên cách chuẩn bị cũng rất đơn giản: mỗi tháng tách riêng một khoản nhỏ, chuyển sang tài khoản khác và coi như "không tồn tại".
Tôi không đặt mục tiêu quá lớn ngay từ đầu. Chỉ đặt mục tiêu đủ chi tiêu trong 3–6 tháng nếu có biến cố.
Khoản tiền được tích lũy dần dần, không gây áp lực nhưng đủ để tạo cảm giác yên tâm.
Nguyên tắc tôi áp dụng
- Không dùng quỹ dự phòng cho mua sắm hoặc du lịch
- Không gộp chung với tiền tiết kiệm thông thường
- Chỉ sử dụng khi thu nhập bị gián đoạn hoặc có việc bất ngờ
- Luôn duy trì mức tối thiểu đủ chi tiêu vài tháng
Sau khoảng 2 năm, khoản tiền này đủ để tôi cảm thấy an tâm hơn rất nhiều.
Biến cố xảy ra và tôi không hoảng loạn

Một thay đổi trong công việc khiến tôi rơi vào giai đoạn không có thu nhập trong 5 tháng. Nếu điều này xảy ra trước tuổi 30, có lẽ tôi đã rất áp lực.
Nhưng lần này, tôi chỉ cần mở bảng chi tiêu và điều chỉnh lại một chút.
Tôi giảm bớt những khoản không thật sự cần thiết, giữ lại các chi phí cơ bản như ăn uống, sinh hoạt, điện nước và một phần nhỏ cho nhu cầu cá nhân.
Điều quan trọng là: tôi không phải vay tiền ai.
Không phải giải thích lý do vay mượn. Không phải lo lắng khi tài khoản giảm xuống gần 0. Không phải đưa ra những quyết định vội vàng chỉ vì áp lực tài chính.
Khoảng thời gian đó giúp tôi tập trung tìm công việc phù hợp thay vì chấp nhận bất kỳ lựa chọn nào chỉ để có tiền ngay lập tức.
Bảng chi tiêu của tôi khi không có thu nhập
| Khoản chi | Số tiền/tháng |
|---|---|
| Tiền ăn | 3.000.000 |
| Điện nước, internet | 800.000 |
| Chi phí sinh hoạt khác | 1.200.000 |
| Di chuyển | 500.000 |
| Dự phòng phát sinh nhỏ | 500.000 |
| Tổng | 6.000.000 |
Tổng chi tiêu khoảng 6 triệu/tháng – thấp hơn mức thông thường, nhưng vẫn đảm bảo cuộc sống ổn định.
Nhờ có quỹ dự phòng, tôi có thể duy trì mức chi này trong vài tháng mà không tạo áp lực tâm lý.

Điều tôi nhận ra sau 3 tháng không có thu nhập
Trải nghiệm này khiến tôi thay đổi hoàn toàn cách nhìn về tiền bạc.
Quỹ dự phòng không phải để làm giàu nhanh, mà để bảo vệ sự ổn định.
Nó giúp:
- Giảm áp lực khi có biến cố nghề nghiệp
- Không phải vay mượn khi thu nhập gián đoạn
- Có thời gian suy nghĩ trước khi đưa ra quyết định lớn
- Tránh phải bán tài sản hoặc rút tiền tiết kiệm dài hạn
- Giữ được sự chủ động trong cuộc sống
Quan trọng hơn, quỹ dự phòng giúp tôi cảm thấy mình kiểm soát được tình hình, thay vì bị cuốn theo hoàn cảnh.
Bao nhiêu tiền là đủ cho quỹ dự phòng?
Tùy theo mức chi tiêu của mỗi người, nhưng nguyên tắc phổ biến là:
Chuẩn bị khoản tiền đủ chi tiêu từ 3 đến 6 tháng.
Ví dụ:
Chi tiêu 6 triệu/tháng → quỹ dự phòng khoảng 18–36 triệu
Chi tiêu 10 triệu/tháng → quỹ dự phòng khoảng 30–60 triệu
Không cần đạt con số này ngay lập tức. Điều quan trọng là bắt đầu càng sớm càng tốt.
Nếu được quay lại tuổi 30, tôi sẽ làm điều này sớm hơn
Nhiều người nghĩ rằng chỉ khi thu nhập cao mới có thể lập quỹ dự phòng. Nhưng thực tế, khoản tiền này được tích lũy từ những phần rất nhỏ mỗi tháng.
Điều tạo ra khác biệt không phải là số tiền ban đầu, mà là thói quen tách riêng một khoản cho tương lai.
Sau biến cố, tôi càng tin rằng: quỹ dự phòng không chỉ là tiền – mà là cảm giác an tâm.
3 tháng không có thu nhập không còn là điều quá đáng sợ, khi mình biết mình đã chuẩn bị sẵn một lớp đệm tài chính cho cuộc sống.
Phương Trần