Chồng tôi tên Huy. Trước đây tôi vẫn nghĩ vợ chồng sống với nhau lâu thì chẳng cần phải để ý quá nhiều đến những chuyện vụn vặt. Huy đi đâu, gặp ai, tôi cũng không hỏi kỹ, phần vì tin chồng, phần vì nghĩ ai cũng cần có những mối quan hệ riêng.
Cho đến ngày Huy bị tai nạn. Anh phải nằm viện mấy hôm, bạn bè, đồng nghiệp kéo đến thăm rất đông. Người mang hoa, người mang đồ ăn, người hỏi han tình hình. Tôi vừa chăm chồng vừa tiếp mọi người nên cũng chẳng để ý nhiều.
Nhưng có một cô gái khiến tôi chú ý. Cô ấy còn khá trẻ, xinh đẹp, ăn mặc chỉn chu. Lúc bước vào phòng bệnh, cô ấy nhìn Huy rất lâu. Ánh mắt ấy không giống ánh mắt của một người bạn bình thường. Đặc biệt, khi thấy Huy nằm trên giường bệnh, mắt cô ấy đỏ lên, rơm rớm nước mắt như thể đang cố kìm cảm xúc.
Tôi nhìn cô ấy rồi nhìn sang chồng. Huy cũng có vẻ hơi bất ngờ, nhưng chỉ vài giây sau đã quay mặt đi.
Cả buổi hôm đó, hình ảnh cô gái ấy cứ quanh quẩn trong đầu tôi.
Tôi bắt đầu tò mò. Tôi không hỏi Huy ngay mà âm thầm tìm hiểu. Tôi lập một tài khoản Facebook khác, dùng tên và ảnh của một người xa lạ rồi gửi lời kết bạn cho cô gái. Không ngờ cô ấy đồng ý khá nhanh.
Từ Facebook, tôi lần ra được tài khoản TikTok của cô ấy. Ban đầu tôi chỉ định xem cho biết. Nhưng càng xem, tôi càng thấy lạnh người.

Ảnh minh họa
Cô gái thường đăng những video về tình yêu. Cô ấy không bao giờ để lộ mặt người yêu, chỉ quay bàn tay đang nắm tay mình, đôi chân hai người đi cạnh nhau, một chiếc đồng hồ, đôi giày nam hay bóng dáng một người đàn ông ngồi trong ô tô.
Có video cô ấy còn viết những dòng rất tình cảm, đại ý rằng chỉ cần người mình yêu bình an, dù không thể công khai cũng không sao. Tôi xem đi xem lại từng video.
Đến một đoạn quay bàn tay người đàn ông đặt trên vô lăng, tôi nhận ra ngay chiếc nhẫn. Huy có một chiếc nhẫn kiểu đó. Tôi nhìn xuống tay chồng đang nằm trên giường bệnh rồi lại nhìn màn hình điện thoại.
Không chỉ chiếc nhẫn. Đôi giày trong một video cũng giống hệt đôi Huy thường đi. Cả vết sẹo nhỏ gần mắt cá chân mà cô gái vô tình quay được cũng khiến tôi không thể tự lừa mình thêm nữa.
Tôi ngồi im rất lâu. Hóa ra người con gái hôm ấy đến bệnh viện không phải quan hệ bạn bè bình thường. Cô ấy đến để nhìn người đàn ông mà cô ấy yêu, dù người đàn ông ấy đang nằm trước mặt vợ mình.
Điều khiến tôi đau nhất không phải chuyện Huy có người khác. Tôi đau vì cô ấy có thể bình thản bước vào phòng bệnh, nhìn chồng tôi bằng ánh mắt đầy thương nhớ ngay trước mặt tôi, còn tôi thì chẳng hề biết gì, là kẻ khù khở để họ dắt mũi.
Tôi tắt điện thoại, ngồi cạnh giường bệnh nhìn chồng ngủ. Lần đầu tiên sau nhiều năm, tôi thấy người đàn ông này vừa quen thuộc lại vừa xa lạ. Tôi không biết mình nên hỏi anh từ đâu, bởi có những chuyện một khi đã biết rồi thì không thể quay lại giả vờ như chưa từng biết nữa.
Thanh Uyên