Tôi lấy được vợ đẹp nên mấy ngày trước đám cưới, đi đâu tôi cũng được bạn bè trêu là số hưởng. Thú thật, tôi cũng vui và có chút tự hào. Vợ tôi xinh, ăn mặc có gu, ra ngoài ai cũng khen chúng tôi đẹp đôi. Tôi cứ nghĩ đám cưới xong, hai vợ chồng sẽ có một đêm thật vui vẻ để bắt đầu cuộc sống mới.
Nhưng cuối cùng, đêm tân hôn của tôi lại thành một kỷ niệm chẳng muốn nhớ.
Ngày cưới, tôi bị bạn bè chúc rượu liên tục. Người này nâng một ly, người kia kéo lại một chén, tôi cũng ngại từ chối vì nghĩ cả đời mới có một lần. Đến lúc tiệc tan, tôi say đến mức đi còn không vững.
Về phòng, tôi chỉ nhớ mang máng mình ngồi xuống giường, sau đó chẳng hiểu thế nào lại nôn đầy ra phòng. Tôi say quá nên không biết gì nữa.
Sáng hôm sau tỉnh dậy, đầu tôi đau như búa bổ. Mở mắt ra, tôi mới phát hiện mình đang nằm ngay cạnh đống bừa bộn từ đêm qua. Quần áo nhàu nhĩ, chăn gối cũng lộn xộn, trong phòng thì nồng nặc mùi khó chịu.
Tôi quay sang bên cạnh thì không thấy vợ đâu. Sau đó tôi mới biết cô ấy đã sang phòng khác ngủ từ đêm qua.
Tôi tức lắm. Tôi biết mình uống quá chén, biết đêm cưới mà say đến mức ấy là chẳng ra sao. Nhưng trong đầu tôi lúc đó vẫn có một suy nghĩ rất rõ: dù chồng có say đến đâu thì vợ cũng phải chăm sóc chồng chứ?
Tôi không mong cô ấy phải làm điều gì ghê gớm. Chỉ cần đánh thức tôi dậy, lấy cho tôi cốc nước, lau dọn giúp một chút, hoặc ít nhất sáng ra hỏi xem tôi có đau đầu không. Đằng này cô ấy bỏ sang phòng khác ngủ, bỏ mặc tôi nằm úp sấp bên bãi nôn, quần áo không thay, cà vạt vẫn thắt trên cổ... mà đến sáng cũng chẳng sang dọn dẹp gì cho tôi.

Ảnh minh họa
Tôi tự mình vào nhà vệ sinh tắm rửa, thay quần áo rồi bước ra ngoài. Vợ đang ngồi ở bàn, vẻ mặt lạnh tanh. Tôi cũng chẳng hỏi han gì. Hai đứa mới cưới được đúng một ngày mà không khí trong nhà đã chẳng khác gì hai người đang giận nhau lâu năm.
Đến trưa, tôi vẫn bực. Tôi cho rằng cô ấy quá vô tâm. Vợ tôi chắc cũng đang nghĩ tôi là một gã chồng vô trách nhiệm, ngay đêm đầu tiên đã uống say rồi nôn ói đầy phòng, khiến cô ấy phải bỏ sang chỗ khác ngủ.
Nghĩ kỹ thì cả hai đều có lý do để giận.
Tôi cũng không phủ nhận mình sai. Đáng lẽ ngày cưới phải biết điểm dừng, nhất là khi vợ còn đang chờ mình ở phòng tân hôn. Nhưng điều khiến tôi khó chịu là sau chuyện ấy, cô ấy không hề hỏi tôi một câu nào, cứ lạnh lùng như thể tôi là người dưng.
Tôi cũng sĩ diện, chẳng muốn xuống nước trước.
Đến tối, hai vợ chồng nằm hai phòng, không ai nói với ai câu nào. Tôi nằm nhìn trần nhà mà thấy kỳ lạ. Mới hôm qua còn nắm tay nhau đứng trước họ hàng, hứa sẽ yêu thương, chăm sóc nhau cả đời. Vậy mà chỉ sau một đêm, chuyện nhỏ như một bãi nôn cũng đủ khiến hai đứa không thèm nhìn mặt nhau.
Tôi cứ nghĩ mãi, nếu ngay chuyện đầu tiên đã không ai chịu nhường ai, sau này gặp những chuyện lớn hơn thì chúng tôi sẽ sống với nhau kiểu gì?
Thanh Uyên