Từ những cuộc họp triệu đô đến căn phòng của mẹ, tôi bị kéo vào cuộc giằng co đau đớn nhất đời mình

Thứ ba, 16/06/2026 - 21:59

Lần đầu tiên sau rất nhiều năm, tôi cảm thấy bất lực.

Từ nhỏ đến lớn, cuộc đời tôi gần như được mẹ dùng cả tuổi trẻ để chăm sóc và nâng đỡ. Bố mất sớm khi tôi mới học tiểu học. Mẹ vừa làm kế toán cho một xưởng may nhỏ, vừa nhận thêm việc làm sổ sách buổi tối để có tiền nuôi tôi ăn học. Những năm tháng ấy, tôi không thiếu thốn thứ gì. Mẹ luôn cố gắng cho tôi học ở những ngôi trường tốt nhất trong khả năng của bà. Tiền học thêm, tiền mua sách, tiền học ngoại ngữ... có những khoản tôi biết vượt quá sức của một người phụ nữ góa bụa, nhưng mẹ chưa bao giờ than phiền.

Có lần tôi hỏi vì sao mẹ không nghĩ cho bản thân nhiều hơn. Mẹ chỉ cười, bảo rằng đầu tư cho con là khoản đầu tư đáng giá nhất.

Tôi lớn lên trong sự kỳ vọng ấy, tôi học hành chăm chỉ, du học ngắn hạn, rồi trở về làm việc cho một tập đoàn lớn. Sau nhiều năm cố gắng, tôi trở thành giám đốc kế hoạch khi vừa ngoài 30 tuổi. Mức thu nhập đáng mơ ước, vị trí nhiều người ao ước, một căn hộ đẹp giữa thành phố và một tương lai rộng mở.

Tôi còn có Pierre, bạn trai, là một người Pháp làm việc trong lĩnh vực tài chính. Anh điềm đạm, lịch thiệp và luôn tôn trọng công việc của tôi. Bạn bè thường nói tôi là hình mẫu của một người phụ nữ thành đạt. Chính tôi cũng từng nghĩ cuộc đời mình đã đủ đầy.

Cho đến ngày mẹ ngất xỉu trong bếp. Kết quả kiểm tra khiến tôi chết lặng. Bệnh của mẹ tiến triển nhanh, cần người túc trực chăm sóc lâu dài. Bác sĩ nói bà cần điều trị kết hợp với việc theo dõi sát sao về dinh dưỡng và tinh thần.

Từ những cuộc họp triệu đô đến căn phòng của mẹ, tôi bị kéo vào cuộc giằng co đau đớn nhất đời mình- Ảnh 1.

Ảnh minh họa

Những ngày đầu, tôi thuê điều dưỡng hỗ trợ nhưng mỗi tối đi làm về, nhìn mẹ nằm lặng lẽ trên giường bệnh, tôi thấy ánh mắt bà dõi theo cánh cửa. Mẹ không than đau, không trách móc. Bà chỉ hỏi hôm nay tôi có mệt không, công việc có thuận lợi không?

Pierre khuyên tôi suy nghĩ kỹ. Anh nói tôi đã dành cả tuổi trẻ để xây dựng sự nghiệp, không nên quyết định vội vàng. Nếu cần, chúng tôi hoàn toàn có thể thuê đội ngũ chăm sóc chuyên nghiệp nhất.

Tôi hiểu anh nói đúng nhưng có những đêm ngồi cạnh mẹ, nhìn mái tóc bà bạc trắng, tôi lại nhớ đến những buổi sáng mẹ đèo tôi đến trường dưới cơn mưa lạnh, nhớ những lần mẹ bán đi món trang sức duy nhất để đóng học phí cho tôi. Mẹ đã gác lại biết bao cơ hội riêng để tôi có được ngày hôm nay.

Còn tôi thì sao?

Tôi có thể tiếp tục làm việc, xuất hiện trong những cuộc họp quan trọng trị giá hàng triệu đô trong khi người thân duy nhất của mình đang từng ngày yếu đi. Hoặc tôi có thể từ bỏ vị trí mà mình mất cả chục năm mới đạt được để ở bên mẹ, chấp nhận rằng khi quay lại, mọi thứ có thể không còn như cũ?

Lần đầu tiên sau rất nhiều năm, tôi cảm thấy bất lực. Tôi ngồi bên giường, nắm lấy bàn tay gầy guộc của mẹ. Bà vẫn cố mỉm cười, bảo tôi đừng vì bà mà hy sinh quá nhiều.

Nhưng làm sao có thể cân đo được giữa sự nghiệp và ân tình? Làm sao biết quyết định nào mới là đúng, khi cả hai phía đều là những điều quan trọng nhất cuộc đời tôi? Tôi nên tiếp tục bước đi trên con đường mình đã dày công xây dựng, hay dừng lại để ở cạnh người đã dành cả cuộc đời để cho tôi cuộc đời này?

Thanh Uyên