Xem phim Sex Education, tôi nhớ lại ánh mắt thất vọng của bố mình 17 năm trước

Thứ sáu, 16/01/2026 - 23:00

Cả bố và tôi đều đã mắc sai lầm.

Trong một phân cảnh của Sex Education, khi nhân vật Adam Groff đứng run rẩy trước người cha hiệu trưởng luôn nhìn con bằng vẻ mặt lạnh lùng và đầy kỳ vọng, một ký ức cũ kỹ mà tôi từng cố chôn vùi bỗng chốc sống lại, sắc lẹm như một vết dao cứa. Tôi bàng hoàng nhận ra mình đang quay trở lại buổi chiều 17 năm trước, khi tôi run rẩy đưa cho bố tờ kết quả xếp loại học lực không như ý. Bố đã không mắng, không đánh, ông chỉ im lặng nhìn tôi một giây rồi quay đi, để lại một ánh mắt thất vọng đến tận cùng mà đến tận bây giờ, khi đã là một người lớn, tôi vẫn chưa thôi ám ảnh.

Ánh mắt ấy của 17 năm trước chính là ngõ cụt lớn nhất trong cuộc đời tôi. Nó không phải là một sự trừng phạt về thể xác, nhưng nó là một bản án tinh thần khiến tôi luôn sống trong mặc cảm rằng mình là một kẻ thất bại, một kẻ không xứng đáng với tình yêu thương. 

Xem phim Sex Education, tôi nhớ lại ánh mắt thất vọng của bố mình 17 năm trước- Ảnh 1.

Adam và bố (Ảnh: Netflix)

Tôi đã dành gần hai thập kỷ để cố gắng "sửa sai", để chạy đuổi theo những giá trị mà tôi tin rằng sẽ làm bố hài lòng, nhưng thực chất tôi chỉ đang cố gắng xóa đi ánh mắt đó trong ký ức của chính mình. Sự u mê đó đã khiến tôi đánh mất bản sắc, đánh mất những ước mơ thực sự của bản thân chỉ để đổi lấy một sự công nhận ảo ảnh.

Bộ phim đã dạy tôi một bài học đắt giá rằng sự thất vọng của cha mẹ đôi khi lại là thứ vũ khí tàn nhẫn nhất, nó bóp nghẹt sự tự tin và khả năng sáng tạo của một đứa trẻ nhanh hơn bất kỳ sự cấm đoán nào. Tôi nhìn thấy bóng dáng mình trong những đứa trẻ ở Moordale - những người phải vật lộn để được là chính mình trong khi vẫn hằng khao khát một cái gật đầu của cha mẹ. 

Tôi bàng hoàng tỉnh ngộ rằng, 17 năm qua, tôi đã sống bằng nỗi sợ thay vì bằng đam mê. Tôi đã để một khoảnh khắc của quá khứ định nghĩa toàn bộ giá trị con người mình ở hiện tại.

Hành trình chữa lành bắt đầu khi tôi dám đối diện với ánh mắt ấy và thấu hiểu cho cả sự hữu hạn của bố mình năm đó. Bố cũng chỉ là một người đàn ông lần đầu làm cha, cũng đầy rẫy những nỗi sợ và định kiến của thế hệ cũ. 

Tôi quyết định sẽ không để ánh mắt của 17 năm trước ám ảnh thêm một ngày nào nữa. Tôi học cách tự công nhận chính mình, học cách yêu thương cả những "khiếm khuyết" mà ngày xưa tôi từng coi là nỗi nhục nhã. Chỉ khi chúng ta dám bước ra khỏi bóng ma của sự kỳ vọng từ cha mẹ, chúng ta mới thực sự bắt đầu cuộc đời của chính mình.

Yiyi