Tôi rời nhà đúng 14 ngày, không phải để đi đâu xa xôi hay tìm kiếm điều gì cho riêng mình, mà chỉ để về chăm mẹ đẻ đang nằm viện vì một cơn tai biến nhẹ. Khi nhận được cuộc gọi của em trai báo mẹ ngã trong nhà tắm, tôi chỉ kịp xin nghỉ việc gấp rồi bắt xe về quê ngay trong đêm. Lúc đó tôi không nghĩ nhiều, chỉ thấy nếu mình không về thì chẳng ai đủ kiên nhẫn ở bên bà suốt ngày lẫn đêm.
Mẹ nằm viện 5 ngày, sau đó về nhà nghỉ thêm. Tôi ở cạnh bà tròn 2 tuần, từ việc nấu cháo, đút từng thìa, lau người, cho đến thức dậy giữa đêm khi bà gọi khẽ. Trong khoảng thời gian đó, tôi vẫn gọi điện về nhà mỗi tối, hỏi con học hành ra sao, hỏi anh ăn uống thế nào. Những câu trả lời ngắn ngủi khiến tôi yên tâm phần nào, nghĩ rằng chỉ cần thêm vài ngày nữa là mọi thứ sẽ trở lại bình thường.
Đến khi mẹ đi lại được, tự cầm bát ăn cơm, tôi mới xin phép quay lại thành phố. Trên đường về, tôi còn ghé mua ít hoa quả và mấy món đồ chơi nhỏ cho con, lòng nhẹ nhõm như vừa hoàn thành một việc quan trọng.
Nhưng khi mở cửa bước vào nhà, thứ chờ tôi không phải là sự mừng rỡ hay ít nhất là một câu hỏi thăm.
Anh nói thẳng rằng 2 tuần qua anh sống như một người bố đơn thân, tự lo cho con, tự xoay xở mọi thứ, và anh nhận ra không cần thiết phải có vợ nữa. Anh bảo tôi đã bỏ bê chồng con, đặt nhà ngoại lên trên gia đình mình.

Ảnh minh họa
Tôi tưởng đó chỉ là câu nói trong lúc bực bội. Nhưng anh thu dọn sẵn vali của tôi, đặt cạnh cửa. Không có cãi vã lớn, không có cơ hội để giải thích, chỉ là sự lạnh lùng đến mức tôi không nhận ra người đàn ông mình đã sống cùng bao năm.
Tôi rời khỏi nhà trong tình trạng đầu óc trống rỗng, mang theo đúng chiếc vali mà anh chuẩn bị sẵn cho mình. Tôi không biết phải đi đâu nên đến thẳng nhà mẹ chồng. Tôi nghĩ ít nhất bà sẽ hiểu, hoặc sẽ đứng ra nói chuyện với anh. Tôi vừa khóc vừa kể lại toàn bộ câu chuyện, từ lúc mẹ đổ bệnh cho đến khi tôi bị đẩy ra khỏi nhà như một người thừa.
Bà nghe xong, không tỏ ra bất ngờ, chỉ buông một câu rằng: "Đáng đời".
Bà nói rằng phụ nữ lấy chồng thì nhà chồng mới là ưu tiên, 2 tuần bỏ đi là quá lâu, đàn ông không quen xoay xở một mình nên việc anh cảm thấy mệt mỏi và chán nản là điều dễ hiểu.
Những lời đó rơi xuống nhẹ tênh nhưng khiến tôi nặng trĩu. Tôi không còn khóc được nữa, chỉ thấy mình không hiểu đã "rơi" vào gia đình kiểu gì thế này?
Tôi nghĩ chăm mẹ đẻ của mình bị ốm là điều hiển nhiên. Tôi đã nghĩ gia đình, chồng con sẽ hiểu. Tôi đã nghĩ 14 ngày không phải là chuỗi ngày quá dài trong một cuộc hôn nhân nhiều năm. Nhưng hóa ra, chỉ cần 2 tuần vắng mặt, vị trí của tôi có thể bị xem là không còn cần thiết.
Tôi đang ngồi trong căn phòng cũ ở nhà mẹ đẻ, nơi tôi từng lớn lên, nhưng cảm giác lại như một người tạm trú. Công việc tôi đã xin nghỉ chưa biết có thể quay lại hay không? Con tôi vẫn ở nhà đó. Chồng tôi không gọi.
Tôi không biết tiếp theo mình nên làm gì để vừa không thấy có lỗi với mẹ, mà cũng không đánh mất gia đình của chính mình?
Thanh Uyên