logo
ISSN 2734-9020

Đầu năm đưa vợ đi thăm 2 người, vừa về tới nhà, mẹ đã mắng tôi bị vợ "dắt mũi"

Thứ sáu, 20/02/2026 - 09:33

Tối đó, vợ tôi biết chuyện, cô ấy khóc.

Mùng 3 Tết năm nay, tôi chở vợ về thăm bố mẹ chồng cũ của cô ấy. Nói ra thì nghe có vẻ lạ, nhưng với tôi, đó chỉ là một chuyến đi bình thường. Chồng cũ của vợ tôi mất vì tai nạn cách đây 4 năm, để lại 2 ông bà già lủi thủi trong căn nhà cấp 4 cuối xóm. Từ ngày tôi và cô ấy cưới nhau, tôi biết trong lòng vợ vẫn day dứt, không phải vì còn tình cảm trai gái, mà vì chữ nghĩa.

Tôi chưa từng ghen với người đã mất. Tôi nghĩ mình không nhỏ nhen đến vậy.

Sáng mùng 3, tôi mua ít bánh trái, thêm hộp quà 500 nghìn và ít tiền mừng tuổi tượng trưng cho ông bà. Vợ tôi cứ áy náy, hỏi tôi có ngại không? Tôi bảo Tết nhất, đi chúc Tết người già là chuyện nên làm. Ông bà cũng từng là bố mẹ của người đã từng gắn bó với cô ấy, giờ chỉ còn hai người già dựa vào nhau, tôi thấy mình không có lý do gì để cấm cản.

Thế mà đến trưa, khi tôi vừa về tới nhà, mẹ tôi đã biết chuyện. Ở quê, tin tức lan nhanh hơn gió. Mẹ gọi tôi sang nói chuyện, giọng gay gắt. Bà bảo tôi nhu nhược, để vợ đè đầu cưỡi cổ. Bà nói thiên hạ nhìn vào sẽ cười cho, rằng lấy vợ về mà còn đi lo cho nhà chồng cũ của nó, khác gì tự hạ mình. Bà bảo tôi chiều vợ mù quáng, sau này có khi nó còn dắt tôi đi cúng giỗ cả họ bên đó.

Đầu năm đưa vợ đi thăm 2 người, vừa về tới nhà, mẹ đã mắng tôi bị vợ "dắt mũi"- Ảnh 1.

Ảnh minh họa

Tôi nghe mà trong lòng nóng ran nhưng vẫn cố giữ bình tĩnh. Tôi không nghĩ mình làm gì sai, tôi chỉ chở vợ đi thăm hai người già neo đơn vào dịp Tết. Tôi không mang về cho họ 10 triệu hay 20 triệu, không qua lại thân thiết suốt năm, chỉ là một buổi sáng hỏi han, chúc sức khỏe, ngồi uống chén trà rồi về.

Tôi bảo mẹ rằng nếu sau này chẳng may tôi mất, tôi cũng mong có ai đó đối xử tử tế với bố mẹ mình. Mẹ tôi im lặng vài giây, nhưng rồi vẫn lắc đầu, bảo tôi lý sự. Bà nói đàn ông phải có “uy”, phải biết dứt khoát quá khứ của vợ, không thì cả đời bị nó dắt mũi. Bà chấp nhận để tôi lấy cô ấy đã là nhân nhượng rồi, giờ không thể nhân nhượng thêm cả nhà chồng cũ của vợ tôi nữa.

Tối đó, vợ tôi biết chuyện, cô ấy khóc. Cô ấy nói hay là từ năm sau thôi, không đi nữa, để mẹ tôi đỡ buồn. Nghe vậy tôi lại thấy khó xử, tôi không muốn vợ vì tôi mà phải cắt đứt một mối tình nghĩa vốn chẳng có gì sai trái. Tôi cũng không muốn mẹ tôi nghĩ rằng con trai mình nhu nhược.

Tôi ngồi nghĩ rất lâu, tôi hiểu mẹ thương tôi, sợ tôi thiệt thòi, sợ người ta nói ra nói vào. Nhưng tôi cũng hiểu vợ mình đã trải qua mất mát thế nào. Tôi tự quyết định chuyện đó. Tôi biết rõ mình đang làm gì. Nếu sự rộng lượng của tôi bị coi là yếu đuối, thì có lẽ tôi chấp nhận. Chỉ là tôi không biết làm sao để mẹ hiểu rằng sự tử tế không làm tôi hạ thấp bản thân đi?

Thanh Uyên