Lâu lắm rồi vợ chồng tôi mới có một buổi tối chỉ dành riêng cho nhau, không con cái, không công việc, không những bữa cơm vội vàng rồi ai lại cắm mặt vào điện thoại. Chính tôi là người gợi ý đi xem phim, như một cách hâm nóng lại cuộc hôn nhân đang nguội dần mà cả hai đều biết nhưng không ai nói ra.
Tôi chọn một chiếc váy đơn giản, đứng trước gương lâu hơn mọi ngày một chút. Không phải để trở nên xinh đẹp hơn hẳn, mà chỉ là muốn mình đừng quá xuề xòa trong một buổi tối hiếm hoi như thế này. Chồng tôi nhìn tôi, gật đầu một cái, bảo “cũng được”.
Rạp đông hơn tôi nghĩ. Ngay từ lúc xếp hàng mua vé, tôi đã nhận ra ánh mắt của chồng mình không đặt ở tôi. Anh nhìn sang bên cạnh, nơi có hai cô gái trẻ đang đứng cười nói, váy ngắn, trang điểm nhẹ, tóc buông dài. Ánh mắt anh dừng lại lâu hơn bình thường, không hề giấu giếm.
Tôi giả vờ không để ý nhưng rồi khi vào trong, khi ngồi chờ phim bắt đầu, tôi thấy điều đó lặp lại. Hễ có một cô gái nào xinh đẹp, ăn mặc nổi bật đi ngang qua, ánh mắt anh lại tự động chạy theo. Không phải kiểu liếc qua vô tình, mà là nhìn thẳng, nhìn kỹ, như thể quên mất mình đang đi cùng vợ.
Có lần tôi quay sang, bắt gặp ánh mắt anh đang dừng lại ở một cô gái ngồi cách đó vài hàng ghế. Cô ấy đi cùng bạn trai (cũng có thể là chồng) thỉnh thoảng còn tựa đầu vào vai người ta. Tôi nhìn sang chồng mình, anh vẫn chăm chú như đang xem một cảnh phim còn hấp dẫn hơn cả màn hình trước mặt.

Ảnh minh họa
Cả buổi tối hôm đó, anh gần như không nói với tôi câu nào tử tế, không hỏi tôi có lạnh không, không chia sẻ một túi bắp, cũng chẳng có một cử chỉ nhỏ nào như nắm tay hay kéo tôi lại gần. Thứ duy nhất tôi thấy rõ là ánh mắt anh dành cho những người phụ nữ khác, những người trẻ hơn, ăn mặc đẹp hơn, có lẽ cũng mới mẻ hơn.
Tôi không biết mình nên buồn hay nên xấu hổ nhiều hơn. Xấu hổ vì người đàn ông đi cùng mình không hề giữ ý tứ, cứ thản nhiên nhìn ngắm người khác ngay trước mặt vợ. Xấu hổ vì tôi cảm giác như mình đang bị đặt cạnh một sự so sánh vô hình, mà kết quả thì quá rõ ràng.
Tôi cúi xuống nhìn chiếc váy mình đã chọn rất lâu trước khi ra khỏi nhà. Bỗng nhiên thấy nó nhạt nhòa, già dặn, chẳng có gì đáng để người khác phải ngoái nhìn. Tôi nhớ lại lúc đứng trước gương, tự hỏi không biết mình đã cố gắng vì điều gì.
Phim kết thúc, mọi người đứng dậy ra về. Những cặp đôi xung quanh tôi đi sát vào nhau, có người còn khoác tay, có người vừa đi vừa nói cười. Tôi đi bên cạnh chồng, giữa chúng tôi là một khoảng cách vừa đủ để không chạm vào nhau.
Đến lúc ra xe, anh hỏi tôi phim có hay không. Tôi gật đầu cho xong chuyện, dù thực ra tôi chẳng nhớ nổi nội dung. Tối hôm đó, đáng lẽ là để “hâm nóng”, nhưng tôi lại thấy trong lòng mình có cái gì đó nguội đi thêm một chút.
Tôi không biết là do tôi đã thay đổi, hay là do anh đã không còn nhìn tôi như trước nữa, tôi nên mong chờ điều gì?
Thanh Uyên