Trong nhóm bạn Doraemon, nếu Nobita đại diện cho sự ngây thơ, Shizuka là sự chuẩn mực thì Suneo lại là hiện thân của một "nhà đầu tư nhí" với tư duy tài chính vô cùng thực dụng. Dù thường xuyên bị ghét vì tính cách hay khoe của, nhưng nếu quan sát kỹ, chúng ta sẽ thấy Suneo sở hữu một nền tảng kiến thức về giá trị tài sản từ vàng bạc, đá quý cho đến đồ cổ vượt xa bạn bè đồng trang lứa.
Điểm khác biệt lớn nhất của Suneo chính là khả năng thẩm định giá trị (valuation). Trong khi các bạn khác chỉ nhìn thấy một món đồ chơi hay một thỏi vàng là vật chất để sở hữu, Suneo luôn nhìn thấy câu chuyện và sự khan hiếm đằng sau nó.

Ai cũng biết Suneo là một trong những nhân vật giàu nhất Doraemon
Cậu thường xuyên giới thiệu về những bộ sưu tập tem hiếm, những đồng tiền cổ hay những món trang sức đắt tiền của mẹ với một sự am hiểu tường tận về nguồn gốc. Trong kinh tế học, đây chính là "giá trị thặng dư" dựa trên tính lịch sử và độ hiếm. Việc Suneo biết phân biệt đâu là vàng thật, đâu là đồ mỹ ký, hay đâu là một bức tranh có giá trị đấu giá chính là kỹ năng quan trọng của một chuyên viên thẩm định tài sản tương lai.
Bên cạnh đó, Suneo còn bộc lộ tư duy về quản lý danh mục đầu tư. Cậu không chỉ sở hữu một loại tài sản duy nhất. Tủ kính của Suneo là một tập hợp đa dạng từ đồ chơi công nghệ cao đại diện cho sự tiêu dùng hiện đại đến những bình cổ, đá quý - thứ đại diện cho tài sản tích lũy bền vững. Đây chính là bài học về việc không bao giờ "bỏ trứng vào một giỏ". Suneo hiểu rằng giá trị của một mô hình lắp ráp có thể giảm theo thời gian, nhưng một thỏi vàng hay một món đồ cổ có chứng nhận từ chuyên gia sẽ chỉ tăng giá.
Sâu sắc hơn, nhân vật này còn minh họa cho khái niệm vốn văn hóa (cultural capital) của nhà xã hội học Pierre Bourdieu. Sự giàu có của gia đình Suneo không chỉ nằm ở tiền mặt, mà nằm ở việc cậu được tiếp cận với các chuyên gia, được đi du lịch khắp thế giới và tham gia vào các buổi triển lãm thượng lưu.

Suneo được trải nghiệm rất nhiều thứ khác nhau từ nhỏ
Chính những trải nghiệm này đã trui rèn nên nhãn quan về cái đẹp và giá trị kim loại quý. Khi Suneo cầm một món đồ lên và nói "Cái này là hàng giả", đó không đơn thuần là phán đoán cảm tính, mà là kết quả của một quá trình quan sát và học hỏi trong môi trường giàu tri thức về vật chất.
Sau tất cả, từ nhân vật này, thứ người ta trân quý nhất còn là bài học về sự cân bằng giữa giá trị vật chất và giá trị tinh thần. Dù am hiểu về vàng bạc và đồ quý đến đâu, Suneo vẫn luôn khao khát sự công nhận và tình bạn chân thành từ nhóm bạn Nobita - những thứ mà dù có bao nhiêu vàng ròng cũng không thể mua được. Kiến thức về tài chính và cách định giá vàng là công cụ quan trọng để bước vào đời, nhưng đừng để chúng trở thành bức tường ngăn cách giữa chúng ta và những giá trị nhân văn cốt lõi.
Thiên An